Khi ra mắt vào năm 2014, tác phẩm này đã được đông đảo khán giả châu Á đón nhận, khiến CJ Entertainment chấp nhận để nhiều nước làm lại, trong đó có Việt Nam.

Có thể nói, năm 2015 là một năm vô cùng thành công của các đạo diễn trẻ Việt Nam. Từ Lê Văn Kiệt của Dịu dàng đến Nhất Trung của 49 ngày, từ Vũ Ngọc Phượng của Vẽ đường cho yêu chạy đến Việt Max của Yêu, tất cả đều để lại dấu ấn trên màn bạc. Vào cuối năm nay, người hâm mộ sẽ được chứng kiến chân dung của một nhà làm phim khác cũng có tuổi đời rất trẻ, đó là Phan Gia Nhật Linh với Em Là Bà Nội Của Anh

Sinh năm 1979, Phan Gia Nhật Linh được biết đến nhiều hơn dưới cái tên Phan Xi Nê. Anh nổi danh là một cây bút phê bình phim sắc sảo trong cộng đồng mạng, song song với việc học làm phim bài bản tại Đại học Nam Cali. Sau khi về nước, Phan Gia Nhật Linh tích lũy kinh nghiệm qua các phim Cưới ngay kẻo lỡ (đạo diễn hậu trường), Mỹ nhân kế (phó đạo diễn) và Thần tượng (biên kịch và sản xuất), trước khi thực hiện bộ phim truyền hình Bếp hát năm 2014. Mặc dù vậy, Em Là Bà Nội Của Anh mới là đứa con đầu tay của anh trên màn ảnh rộng. Khán giả và giới phê bình đều rất quan tâm đến bộ phim này, để xem liệu một người hay “chê phim” người khác thì có gì đặc biệt trong sản phẩm của mình?

Liệu phiên bản Việt có đủ hay để đặt cạnh phiên bản Hàn Quốc?

Em Là Bà Nội Của Anh có khá nhiều nhân vật và tuyến chuyện phụ. Bà Đại (NSƯT Minh Đức) đã 72 tuổi và góa chồng, đang sống cùng gia đình của con trai (NSƯT Đức Khuê), con dâu (Hồng Ánh), cháu trai (Ngô Kiến Huy) và cháu gái (Lều Phương Anh). Ông Bé (NSƯT Thanh Nam )là người đem lòng yêu thầm bà, nhưng luôn bị con gái là Duyên (Thu Trang) ngăn cản. Đó là chưa kể đến bà Xuân (NSƯT Kim Xuân) lúc nào cũng tìm cách ve vãn ông.

Một dịp tình cờ, bà Đại bước vào tiệm chụp ảnh và được trả lại tuổi thanh xuân. Sau phút đầu bỡ ngỡ, bà chấp nhận sự thay đổi và xem đó là phép màu trời ban. Bà Đại đổi tên giả là Thanh Nga, và dùng cơ hội này để tận hưởng tuổi trẻ mà ngày xưa phải hy sinh để nuôi con. Trong lúc đó, ban nhạc của cháu trai bà là Tùng đang khủng hoảng vì thiếu ca sĩ chính. Với khả năng ca hát của mình, Thanh Nga xuất hiện và giúp nhóm nhạc trở nên nổi tiếng. Đó cũng là khi mọi chuyện dở khóc dở cười bắt đầu. Với tính cách chín chắn, mạnh mẽ, Thanh Nga khiến ba người đàn ông phải chết mê chết mệt vì mình, đó là Tùng, ông Bé và nhà sản xuất âm nhạc giàu có Mạnh Đức (Hứa Vĩ Văn).

Với kịch bản gần như giữ nguyên từ phiên bản Hàn Quốc, Em Là Bà Nội Của Anh không khó tạo ra một đường dây câu chuyện hợp lý và liền mạch. Vai trò của các nhân vật tương tự, và không cắt bỏ hay thêm bớt nhân vật nào. Thế nhưng điều đáng khen là đoàn làm phim có nhiều nỗ lực Việt hóa, nhất là các chi tiết về ẩm thực hay âm nhạc đều mang đậm bản sắc dân tộc.

Nếu như trong bản Hàn, nhân vật chính thần tượng Audrey Hepburn và đặt tên giả theo bà, thì trong bản Việt Nam là cố nghệ sĩ cải lương Thanh Nga. Khi sinh thời, Thanh Nga được xem là nữ hoàng sân khấu Việt, thế nhưng hồng nhan bạc mệnh, bà đã bị sát hại một cách thương tâm khi mới 36 tuổi khiến cả nước phải thương tiếc. Khi nam nghệ sĩ Hà Linh (vai chủ tiệm) đứng cạnh di ảnh của mẹ mình là Thanh Nga trong hiệu ảnh, đó là khoảnh khắc có thể khiến hàng ngàn khán giả lớn tuổi phải nhỏ lệ.

Đối với những phim làm lại, có thể nói hơn 80% thành công phụ thuộc vào các diễn viên. Và Em là bà nội của anh đã may mắn sở hữu một dàn diễn viên có thực lực, từ những nghệ sĩ gạo cội như Thanh Nam, Kim Xuân, Minh Đức, đến những diễn viên đã khẳng định tên tuổi như Hồng Ánh, Đức Khuê, cuối cùng là những ngôi sao trẻ triển vọng như Miu Lê, Ngô Kiến Huy. Sự phối hợp ăn ý giữa dàn diễn viên ba thế hệ chính là sức sống cho bộ phim.
 

Miu Lê có diễn xuất tốt đến bất ngờ trong vai chính. Nhân vật bà Đại/Thanh Nga có nội tâm rất phức tạp. Trong gia đình, bà mang tâm lý điển hình của một người lớn tuổi, yêu thương con cháu, giỏi chuyện bếp núc, nhưng ở góc độ khác, bà sở hữu một tâm hồn tươi trẻ mà thế hệ thanh niên chưa chắc sánh bằng. Thanh Nga ủng hộ cháu mình theo đuổi đam mê âm nhạc dù hai bậc cha mẹ trí thức của Tùng hết sức ngăn cấm, và không hề e ngại bàn đến những chuyện nhạy cảm trong quan hệ yêu đương. Ở góc độ rộng hơn, bà là đại diện cho cái nhìn phá cách về người già trên màn ảnh Việt. Thay vì một bà nội chậm chạp hay một bà mẹ chồng khó tính quen thuộc, nhân vật này hiện lên một cách đáng yêu với những động tác vụng về, nhưng trí tuệ vẫn vô cùng minh mẫn. Khi xem phim, những người già sẽ như thấy lại được một chút tuổi trẻ của mình, còn lớp khán giả trẻ sẽ thêm yêu quý ông bà cha mẹ. Hình ảnh ở cuối phim phải chăng chính là quy luật vòng đời, thế hệ đi trước cho đi tâm huyết để nuôi dưỡng thế hệ đi sau, chỉ để nhận về cho mình làn da sần sùi, mái tóc bạc, và tuổi thanh xuân đã mãi trôi vào dĩ vãng.
 

Một vai diễn gây ấn tượng khác là Thanh Nam trong vai ông già Bé si tình. Từng nổi tiếng với vai Hai Lúa, lối diễn đậm chất Nam Bộ của ông gần gũi hơn so với phiên bản gốc. Sự mộc mạc, đôi khi “làm quá” của ông khi bày tỏ tình cảm với bà Đại khiến khán giả vừa thích thú vừa xúc động. Điểm hay của kịch bản là ở chỗ ông Bé yêu thương mà không hề vụ lợi. Ông không hề tham lam cơ thể mơn mởn của Thanh Nga khi hồi xuân, và sẵn sàng bầu bạn khi bà đã trở lại như cũ. Đó là thứ tình già chân thành đã trải qua hàng chục năm thử thách, rất khác với kiểu rung động có phần trẻ con của Tùng, hay tình yêu xen lẫn sự ngưỡng mộ của nhà sản xuất âm nhạc Mạnh Đức.

 
Tuyến diễn viên còn lại cũng đều hoàn thành nhiệm vụ. Trái ngược với phong cách “nói nhiều” trong tiểu phẩm đình đám của mình, nghệ sĩ Đức Khuê gần như kín tiếng cả phim, nhưng chỉ cần một đoạn bộc bạch của anh ở đoạn kết cũng là đủ. Cảnh quay này giống như một chiếc lò xo về cảm xúc, trong suốt cả phim chúng ta thấy vô vàn tình cảm của mẹ dành cho con trai, nhưng chỉ đến giây phút cuối cùng người con trai mới bày tỏ hết lòng mình, như chiếc lò xo bị dồn nén đến tận cùng mới vỡ òa trong những giọt nước mắt.

Trong vai người cháu ca sĩ, Ngô Kiến Huy vẫn giữ được nét diễn tếu táo quen thuộc của mình, còn Hứa Vĩ Văn không khó để hóa thân thành một nhà sản xuất âm nhạc thành đạt và chín chắn, vì đây đã là lần thứ ba anh vào vai này sau Thần tượng và Chàng trai năm ấy. Một bất ngờ khác của phim là diễn viên hài Thu Trang, phong cách ngẫu hứng của cô đã thêm vào gia vị hài hước cho một vai khá ít đất diễn trong bản gốc. Nếu có một điểm trừ dành choEm là bà nội của anh, dù là rất nhỏ, đó là khâu hóa trang dành cho hai nghệ sĩ Minh Đức và Kim Xuân không tốt, hai nhân vật trông khá trẻ so với độ tuổi 70 và 60.

Âm nhạc cũng là thành công của Em Là Bà Nội Của Anh, khi Phan Gia Nhật Linh áp dụng tốt cả yếu tố hoài cổ và hiện đại. Miu Lê thể hiện được cảm xúc da diết với bài hát kinh điển Diễm xưa của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Mình yêu từ bao giờ lại là hoài niệm đẹp về một “giấc mơ” tuổi trẻ trước khi thức tỉnh, còn Em là bà nội của anh (Trọng Hiếu thể hiện) là cách kết thúc bộ phim bằng sự lạc quan, vui tươi. Những ai đã từng say mê Raindrop hay White Butterfly của nàng Oh Doo-ri, rồi cũng sẽ vẹn nguyên cảm xúc cùng những khúc ca đầy tâm tình của nàng Thanh Nga.

Dù là phiên bản chuyển thể, song có thể nói Em Là Bà Nội Của Anh đã tìm được sức sống riêng cho mình. Ở một số điểm, phim tiết chế khỏi lối diễn cường điệu của Hàn Quốc, tạo cảm giác gần gũi với người Việt Nam. Có thể nói, tác phẩm là một bộ phim hiếm hoi mà mỗi khán giả đều có thể bất chợt nhận ra bản thân mình trong một cảnh quay nào đó, có khi là cái ôm trìu mến của người bà dành cho đứa cháu, có khi là giọt nước mắt đắng cay khi người thân ra đi mãi mãi, hay có khi đơn giản chỉ là chiếc kẹp tóc kỷ vật của một mối tình ngang trái, như hai đường thẳng song song mãi mãi không thể nào chạm đến nhau.