Ngày 19/7/2018, Diên Hi Công Lược phát sóng trên mạng, vỏn vẹn hai tuần đã trở thành phim hot, lượt xem lan rộng liên tục tăng lên. Người đóng vai nữ chính là Ngô Cẩn Ngôn, lập tức rơi vào tầm mắt của công chúng.

Người thuật: Ngô Cẩn Ngôn
Phỏng vấn, chỉnh lý, soạn văn: Lữ Ngạn Ny
Bản thảo đặt riêng của tạp chí YiZhou
Nguyên văn sẽ xuất bản trong tạp chí tháng 9/2018

1.

Thời điểm Diên Hi Công Lược phát sóng, tôi còn quay phim ở Hạ Môn, trong cảm giác đúng là có chút biến hoá. Mỗi ngày tôi cũng sẽ đọc bình luận cùng số lượng người xem, ban đầu qua 100 triệu lượt xem, tôi còn thông báo cho bạn bè biết, 100 triệu báo tin, 200 triệu cũng báo tin, càng về sau chính là đột nhiên có một ngày tăng lên cả tỷ rồi vài tỷ, hầu như các tình tiết quan trọng đều lên hot search, weibo của tôi có rất nhiều bình luận, nhiều lượt chia sẻ và người hâm mộ, tôi biết mọi thứ đang trở nên đổi khác.

Tôi hoàn thành vai diễn vào ngày 1/8. Buổi sáng ngày kế tiếp tôi đáp máy bay về Bắc Kinh và đi thẳng đến studio, quay chụp, phỏng vấn, đến tận hôm nay, là ngày duy nhất tôi không có lịch trình, cũng không cần makeup. Tôi còn nói đùa với đồng nghiệp là hôm nay không có hoá trang, cảm giác linh hồn cũng trống rỗng...Thoáng cái mà đã sắp tháng chín rồi.

Phiêu? Tôi không biết loại trạng thái nào được gọi là “Phiêu”, tôi chẳng qua là cảm thấy vô luận là tâm lý hay thân thể, tôi coi như đều có thể tiếp nhận, không cảm thấy gánh nặng.

Kỳ thực tôi đã làm xong chuẩn bị tinh thần nếu như Nguỵ Anh Lạc bị chửi mắng thì tôi nên làm cái gì bây giờ, tôi đã chuẩn bị cho việc bị chửi nhưng không có chuẩn bị cho chuyện hot lên.

Tôi đã từng nghĩ có một ngày tôi sẽ được rất nhiều người biết đến, nhưng nói thật, tôi không nghĩ tới mình đến được vị trí hôm nay là bởi vì Anh Lạc. Sau khi nhận thức thầy Vu Chính, thầy cho tôi đảm nhiệm nhiều nhân vật quan trọng, thầy có ý nghĩ của thầy, nhất định có kế hoạch cho cá nhân tôi, thầy Vu Chính có thể nhìn ra những thiếu sót trong tính cách của tôi, hoặc giống như là có thể biết được tôi cần những gì. Cho nên thầy cho tôi một nhân vật không quá nặng đô trong Phượng Tù Hoàng - một tiểu thái hậu còn trẻ, thầy nói muốn từng chút kéo ra khí chất nội tâm của tôi, về sau tôi cảm thấy điều đó giống như là bước nền tảng tạo ra cảm giác nội tâm của Anh Lạc.

Tôi xem như là một trong những diễn viên đọc kịch bản Diên Hi Công Lược từ rất sớm, lúc xem tôi hoàn toàn không nghĩ đến tôi muốn vai diễn nào mà chỉ say sưa vùi đầu vào câu chuyện ấy. Thẳng đến khi hoàn toàn xác nhận là tôi diễn Anh Lạc, áp lực mới ào tới.

Tôi không biết mình có thể tiếp thụ được nhân vật Anh Lạc này hay không, tôi không biết mình có bao nhiêu tiềm lực, có thể diễn tốt vai Anh Lạc hay không, khi ấy tôi cũng không biết mình sẽ cùng hợp tác với những ai...Cái gì cũng không biết, chỉ biết một điều duy nhất là muốn được đóng, muốn diễn Anh Lạc. Tôi làm sao bây giờ?

Cùng hợp tác với nhiều diễn viên ưu tú, tôi nhìn thấy những điều họ làm cho vai diễn, thật sự rất muốn hướng tới loại cảm giác này vì vậy mục tiêu trở thành một diễn viên giỏi chậm rãi được xác lập. Hơn nữa tôi cũng tìm được niềm vui sướng khi diễn xuất, chính là cảm giác mình và nhân vật tan cùng nhau, rất nhiều màn diễn, tôi đều cảm thấy không thể phân rõ mình và Anh Lạc nữa rồi, nên là cô ấy làm cái gì nói cái gì, tôi đều có thể hiểu được, mà tôi nói cái gì làm cái gì, cũng đều là cô ấy. 

Lo âu, tìm kiếm, chống cự, nội tâm rối rắm, tất cả đều là quá trình tôi và Anh Lạc chậm rãi đến gần và hiển hiện ra.

Tôi đã từng không được công nhận rất nhiều lần trước đây, thậm chí tôi cũng không công nhận chính bản thân mình. Bởi vì Diên Hi Công Lược, hết thảy những thứ tốt xấu đều tới, và tôi hài lòng, cuối cùng mọi người cũng thấy tôi, tôi nguyện ý “đả khai” bản thân, như vậy mới có thể tiếp nhận những điều mới mẻ, từ đó cũng có thể đối mặt với những chuyện không tốt trước đây.

2.

Tôi vẫn không có tự tin.

Loại không tự tin này hình thành từ lúc nhỏ tôi học ba lê. Lúc nhỏ khiêu vũ, đừng nói là nhân vật chính, ngay cả nhóm phụ bên cạnh, tôi cũng rất ít có cơ hội diễn, học múa hai năm, trên cơ bản tôi đều ở bên khán đài nhìn xem người khác biểu diễn. Tôi cũng có lúc được diễn, nhưng chỉ là một đoạn ngắn ở góc sân khấu, dù vậy tôi vẫn phải hoá trang suốt thời gian diễn hai tiếng rưỡi, có khi những người khác liên tục lên xuống thay phục trang, chỉ có tôi là mặc một bộ đồ duy nhất và một mực ở hậu trường đợi chờ cho đoạn khiêu vũ ngắn ngủi.

Lúc đó cho dù là như vậy, tôi vẫn không ném đi giày múa, tôi cảm thấy không cam tâm buông bỏ.

Hồi 10 tuổi, tôi một mình đến trường ở Bắc Kinh để đi học và khiêu vũ, đó là lần đầu tiên tôi rời nhà, rất mới mẻ, tôi chỉ nghĩ muốn đến Bắc Kinh chứ không có chút khái niệm về ba lê, cứ đi vậy thôi. Ba mẹ tiễn tôi, tôi nhớ rất rõ ràng, ngày đó là tết trung thu, tôi ôm ba mẹ một cái rồi vui vẻ trở về ký túc xá. Một tuần lễ sau khai giảng, tôi bắt đầu khóc, vì sao tôi lại muốn khiêu vũ cơ chứ? Chuyện này thật gian khổ a, thế nhưng không quay lại được rồi.

Tôi là người Đô Giang Yển, Tứ Xuyên (Đô Giang Yển là một thị xã thuộc thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên), thời điểm tới Bắc Kinh, mọi người ở quê đều vui vẻ làm tiệc đưa tiễn, toàn trường đều biết tôi đến Bắc Kinh, lúc bấy giờ mà thôi học thì người ở trường tại Bắc Kinh cũng sẽ biết Ngô Cẩn Ngôn ở bộ môn múa ba lê đã bỏ học. Khi đó, tôi cảm thấy không nên làm vậy, thôi thì cứ múa tiếp, biết đâu cũng tới ngày múa thật giỏi, cứ kiên trì thôi.

Một kiên trì chính là bảy năm, thật không dễ dàng. Trong lớp, lão sư không chú trọng để ý bạn, có bất kỳ cuộc thi nào cũng sẽ không nghĩ đến bạn trước tiên.

Tôi lúc đó không phải đố kị cũng không oán giận những bạn học khiêu vũ rất tốt kia, tôi biết trên con đường ba lê này, tôi không có điều kiện tốt như thế, không thể làm thiên nga nhỏ trung tâm vì vậy kỳ vọng của tôi ở thời điểm đó đặc biệt đơn giản, chỉ cần có thể cùng múa trong nhóm phụ hoạ cũng tốt rồi, mỗi buổi diễn đều có tên tôi, chính là truy cầu lớn nhất của tôi.

17 tuổi, Trung Ba (đoàn ba lê trung ương) quyết định nhận tôi, tôi cảm thấy đó là khoảnh khắc tốt đẹp nhất trong cuộc đời học múa bảy năm, woa, tôi liền bừng sáng, dường như tất cả may mắn trong bảy năm qua đã dồn lại để bạo phát vào giờ khắc này. Đương nhiên, ở Trung Ba, vẫn là diễn theo nhóm, nhưng tôi đã rất thoả mãn.

Tôi khi ấy hiểu rõ tôi có thể không khống chế được vận mệnh đời mình, cho đến khi tôi bị chấn thương.

Lúc đó tôi 18 tuổi, theo đoàn múa đi phía Nam biểu diễn, có một lần tập luyện trên đài, một bước nhảy lớn đáp xuống, đầu khớp xương bàn chân bị chấn động, tôi cảm giác sụp đổ, đi theo bác sĩ vì không muốn làm lỡ màn diễn buổi tối, châm cứu phong bế, bôi thuốc giảm đau, bàn chân tôi bị bó tròn như bánh bao, tôi mượn một đôi giày mềm cỡ 40 từ một bạn diễn nam và khiêu vũ trong hơn 20 ngày. Lưu diễn kết thúc trở về, nghỉ tết âm lịch, tôi liền về nhà làm các loại vật lý trị liệu, khá hơn một chút lại về đoàn múa tập luyện, ngày đầu tiên vừa làm động tác chuyển chân thì vừa vặn trúng chỗ bị thương cũ, đầu khớp xương đã hơi khép lại lần nữa bị lệch ra, lúc đó tôi ngồi yên trong góc bắt đầu khóc, không phải là vì chân có bao nhiêu đau nhức mà vì tâm khôi ý lãnh (nản lòng mất hết ý chí).

Sau đó tôi chủ động đề nghị với đoàn múa, tôi không múa nữa, tôi đã làm bài thi và chuyển sang học biểu diễn. Quyết định là tôi tự mình đưa ra, thông báo với đoàn xong chỉ việc nói lại với ba mẹ. Từ nhỏ tôi đã như vậy, có rất lớn chủ ý, hơn nữa nếu tôi đã ra quyết định mà có người tới khuyên tôi, tôi lập tức sẽ phản kháng, ngược lại càng kiên định hơn với quyết định của bản thân.

Qua những năm này, tôi càng ngày càng cảm thấy, từng cái quyết định tự mình đi tới đều là đúng đắn, bao gồm cả những lần tôi buông bỏ, đều dẫn tới những chuyện đặc biệt đặc biệt tốt.

Bởi vì thật sự đã trải qua thất bại, cũng đã trải qua không buông tay, cho nên đến thời điểm cuối cùng từ bỏ ba lê, tôi không hề lưu luyến.

Giày múa, nhiều năm qua tôi cũng không có mua thêm một đôi nào mới.

Đoạn thời gian trước đồng sự kiến nghị tôi chụp ảnh múa ba lê, tôi nói tại sao tôi phải chụp cái này? Tôi chính là mang tâm thái chống đối, tôi không muốn mang giày múa và mặc đồ múa chuyên nghiệp kia nữa, tôi thật vất vả mới thoát ly môi trường kia, cớ sao còn muốn kêu tôi múa ba lê a?

Tôi tốn quá nhiều thời gian và tâm sức ở ba lê rồi, tôi hy vọng thời gian sau này tôi có thể làm càng nhiều chuyện phong phú hơn. Ba lê mang đến cho tôi nhiều thứ, đồng thời cũng lấy đi quá nhiều. Tôi muốn trải qua cuộc sống sinh hoạt vườn trường như những nữ sinh cao trung. Vì sao trước giờ vẫn muốn diễn vườn trường, chính là muốn mượn phim ảnh diễn xuất đền bù một chút, ví như ở sân bóng rổ nhìn nam sinh mình thích chơi bóng, mua nước cho cậu ta, nói một tiếng “cố lên”, ngay cả trải nghiệm đơn giản như vậy thôi tôi cũng không có.

Chị (phóng viên) biết không? Những cái được gọi là bá khí cùng hung ngoan trên người Anh Lạc, thật ra lại là nội tâm sâu kín nhất của tôi, thế nhưng tôi không có cơ hội bộc lộ nó trong một thời gian đã quá lâu, lâu thật lâu. Sự kiên cường ương ngạnh của tôi đều bị áp lực cuộc sống bao phủ. Quá trình diễn Anh Lạc làm tôi rất thoả mãn, bởi vì rốt cuộc tôi không cần cưỡng chế sự mạnh mẽ của bản thân nữa.

3.

Tôi ít khi nói về nỗi sợ của tôi và những nhược điểm, kể cả bạn bè thân, tôi cũng rất ít nói.

Diễn xong Diên Hi Công Lược, tôi giống như không còn sợ bộc lộ mình, loại cảm giác mê man cùng không tự tin lúc ban đầu cũng dần ít đi. Tôi không biết tôi sẽ mang tâm trạng gì khi gặp đoàn phim tiếp theo, nhưng tôi rất chờ mong, tôi muốn thử những khả năng khác nhau, và muốn xem có thể cùng bạn diễn sản sinh tia lửa gì.

Nói chung, hiện tại tôi đã không còn tự ti.

Người đến từng tuổi này mới biết mình là người nào, chính mình muốn gì cần gì, có phải là hơi trễ hay không? Dù sao may mắn là tôi đã tìm ra được, đúng không?

Trong tám năm qua, là chờ đợi cũng tốt, tìm kiếm cũng tốt, thử nghiệm cũng tốt, tôi đều không cảm thấy bị đè nén ấm ức.

Chị hỏi tôi muốn nổi tiếng không sao...trước đây ấy hả? Không có, thật sự không có, chỉ là muốn có một ngày có thể gặp được cơ hội tốt. Tôi nghĩ rằng tôi ở cách rất xa ‘mức nổi tiếng’. Khi đó đâu có truy cầu cao xa như vậy, có thể diễn nhân vật mà mình thích, tôi đã rất vui vẻ rồi. Sợ nhất là khi quay xong một bộ phim, không biết bộ kế tiếp sẽ là lúc nào. Chỉ cần có người nói cho tôi biết là còn bao nhiêu tháng nữa sẽ bắt đầu chương trình tiếp theo rồi kí hợp đồng, với tôi vậy là thoả mãn.

Có thể đi cho tới hôm nay, chặng đường như vậy tôi thấy nó là tất nhiên, đi qua từng điểm, mỗi một lựa chọn, tôi diễn nhân vật nào, không diễn nhân vật nào, tôi hợp tác với ai,...quay đầu nhìn lại, thiếu cái nào cũng đều không thể, thiếu một ngày cũng đều không thể.

Nếu như có người khác đoạt lấy đồ của tôi? Nếu vật đó với tôi là rất quan trọng, tôi nhất định muốn dựa vào năng lực bản thân, chứng minh trở về. Đặc biệt là những người có ý không tốt, hiểu lầm tôi, tôi sẽ tự mình chứng minh điều đó.

Về lời xin lỗi sáng nay, tôi nghĩ mình cần xin lỗi, bởi vì tác phẩm này được mọi người quan tâm, sức nặng như vậy, nhiều người như vậy thích tôi, tôi phải làm sao cho bản thân xứng đáng với sự yêu thích của mọi người.

Lời “xin lỗi” này, không quá khó khăn để nói ra. Chúng tôi cùng nhau giải quyết thật tốt, tôi cảm thấy ổn, mọi người bình luận tôi đều xem, như vậy mới giúp cho chúng tôi sau này càng làm càng tốt. Chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, tôi chỉ có thể dùng hành động để chứng minh tấm lòng mình.

Tôi muốn hiểu rõ hơn chính mình, càng ngày càng lý giải. Hiện tại, bất cứ lúc nào đều có thể hiểu rõ.

Tôi thường nghĩ về hình ảnh khi tôi 18, đứng ở một góc khán đài xem người khác múa. Khi đó tôi vẫn còn trẻ, chịu đựng một ít như vậy thôi mà tôi cảm tưởng đó đã là chuyện rất lớn, bây giờ đã thành thục, tâm cũng lớn hơn, gặp nhiều người nhiều sự việc hơn...trưởng thành liền mang ý nghĩa chúng ta phải gánh chịu càng nhiều hơn phải không? Tôi đã sẵn sàng. Cũng không có ý định tuỳ tiện bỏ qua cho mình nữa.

Có lẽ đã đến thời điểm cần xoá đi một ít chuyện quá khứ.

Ngày mừng công Diên Hi Công Lược, tôi đã khóc không ngưng được. Nhớ lại thời gian qua, cảm xúc liền tuôn trào mà khóc. Trong khi lúc đóng vai Anh Lạc thì không có giọt nước mắt nào...

Hôm bộ phim hoàn thành, tôi có hai cảnh diễn, đã được an bài tốt. Buổi sáng ở tổ A, là bổ sung cho cảnh cung nữ tiến vào phường thêu, chúng tôi mặc trang phục xanh lam, sau đó tổ A đóng máy, tôi liền chạy đến tổ B. Lúc đó tất cả mọi người đã đi rồi, chỉ còn lại tôi và Trân Châu, Tiểu Toàn Tử, tôi vừa nhìn Trân Châu cũng hoá trang già đi rồi, Tiểu Toàn Tử cũng đính thêm ria mép, tự tôi cũng đổi thành y phục chức vị sau cùng của Anh Lạc, đồ trang sức các thứ...Thật sự nó rất ấn tượng, tôi cảm giác hai cảnh diễn trong ngày hôm đó đã làm tôi ôn lại cuộc đời Anh Lạc từ đầu tới đuôi một lần nữa. Tổ B không có lời thoại, chỉ là Anh Lạc yên lặng đi giữa hành lang. Quay xong, tôi tưởng rằng toàn bộ tổ B sẽ kêu lên “Anh Lạc hoàn thành vui vẻ!”, thế nhưng không có, phim trường chìm trong im lặng mười mấy giây, tôi đứng yên ở đó, không dám chắc, không biết có phải vì tiết trời mà phải quay lại hay không, cho nên tôi cứ đứng đợi, cho đến khi đạo diễn đi tới bên cạnh, nói nhỏ bên tai tôi một câu: “Anh Lạc, quay xong rồi”.

Trong nháy mắt đó tôi liền bối rối, có xong thật không hay còn chưa kết thúc? Thì ra chân chính ly khai là thanh âm yên ắng như thế, quá kinh khủng. Không có ai tới chúc mừng, không cần chúc mừng.

Ngày đó một mực trời mưa, tôi hướng về phòng hóa trang một mực khóc suốt đường đi, như người mất hồn. Lúc tháo tóc ra cũng khóc, tôi không muốn tháo tóc, kết thúc như vậy sao? Tôi không thể nào không trở về được sao?

Khánh công yến lại khóc, bởi vì ngày đó tôi hiểu rõ ràng, đây là dấu chấm tròn rồi, những chuyện chúng tôi làm vì Diên Hi Công Lược chỉ bấy nhiêu thôi, phải dừng lại rồi. Sau đây cho dù phát sinh cái gì, tôi đều phải dùng thân phận Ngô Cẩn Ngôn để đối mặt. Những gì Anh Lạc cho tôi, đến đây chấm dứt.

Tốt vô cùng, đây chính là nhân sinh của tôi a! Cũng hy vọng khi mọi người nhìn thấy Ngô Cẩn Ngôn lần nữa, sẽ cảm thấy cô ấy có kiên định, tự tin, có thể mang đến cho mọi người thứ năng lượng tích cực.

Tất cả mọi người nói, trong phim, là Phó Hằng bảo hộ Anh Lạc. Tôi nghĩ người mà Anh Lạc chân chính bảo hộ, có lẽ là chính tôi đó. Cô ấy so với tôi kiên cường hơn nhiều lắm. Trong lúc đóng vai cô ấy, tôi cảm thấy thất lạc, bất lực, lại không thể đi cầu trợ người khác, chỉ có cô ấy. Có quá nhiều chuyện xảy ra sau khi phim phát sóng, và tôi nghĩ là cô ấy đang bảo vệ tôi.

Tôi và cô ấy có điểm tương đồng, cũng có nhiều điểm không giống. Khi cô ấy rời đi ở thời khắc này, cái này...tôi cũng không nói rõ ràng được.

Tôi biết có một ngày phải từ giã cô ấy, tôi muốn nói với cô ấy: “Anh Lạc, cảm ơn cô, tôi không cần cô bảo vệ nữa”. Sẽ có một ngày như vậy, cứ thế mà làm thôi, và tôi nghĩ rằng đó chính là từ bây giờ.