"Bố đặt tên cho mình là Thủy Tiên, loài hoa mẹ thích nhất. Có lẽ bố hy vọng mình lớn lên sẽ xinh đẹp, may mắn và hạnh phúc như ý nghĩa của những đóa thủy tiên".

Như bao người hạnh phúc khác, Đặng Trần Thủy Tiên (sinh năm 2000, Hải Phòng) luôn nghĩ mình may mắn khi được sinh ra trong gia đình có đủ bố, mẹ, em trai. May mắn khi có một tổ ấm hạnh phúc khi bố mẹ đều là cán bộ Nhà nước, cuộc sống dù không quá khá giả nhưng 2 chị em cô luôn được bố mẹ dành cho mọi điều tốt nhất.

Tuổi thơ êm đềm trôi qua, cô gái trẻ cũng biết ung thư là điều bất hạnh nhưng lại chưa từng nghĩ nó sẽ xảy đến với mình. 12 năm đều là học sinh giỏi, thi đỗ vào Đại học Ngoại thương, cứ nghĩ cuộc sống của Tiên sẽ trôi qua một cách êm đềm như thế, cho đến một ngày, căn bệnh ung thư vú ập đến làm đảo lộn cuộc sống yên bình của gia đình.

19 tuổi - còn quá trẻ để mắc bệnh ung thư vú

Vào những ngày cuối năm nhất, khi chuẩn bị bước vào kì thi cuối kỳ của năm nhất đại học. Tiên đi tắm và sờ thấy cục hạch nhỏ bằng đầu ngón tay cái ở vùng ngực. Thấy lạ, Tiên gọi điện về kể với mẹ. Sau đó, ngày 13/6, nữ sinh tự đi khám, tự đăng ký tiểu phẫu.

Vẫn nghĩ ung thư sẽ không bao giờ đến với mình, Tiên chắc mẩm: "Hẳn không có gì nghiêm trọng bác sĩ mới động dao kéo. Cắt u đi rồi mình sẽ ổn thôi". Cô cũng không bận tâm đến việc các bác sĩ mang khối u vừa cắt bỏ đi sinh thiết. Tiên vẫn nghĩ mình rất khỏe mạnh. Bác sĩ cũng nói 19 tuổi còn quá sớm để mắc bệnh này.

nu sinh xinh dep 19 tuoi bi ung thu: khong cho phep minh guc nga hinh anh 5

Từ một cô gái năng động, giờ đây Tiên phải chiến đấu với bệnh tật.

Sau ca phẫu thuật 13 ngày, Tiên bàng hoàng khi nghe bác sĩ thông báo cô bị ung thư vú giai đoạn 2B - không sớm, không muộn nhưng không thể khẳng định có thể chữa khỏi hoàn toàn.

Biết tin Tiên bị bệnh, cả gia đình tự động viên nhau sẽ cùng vượt qua khó khăn, mẹ Tiên nói vậy nhưng cứ nấc lên từng hồi khi thấy con gái mới 19 tuổi đã phải chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo này. Con những người quen xung quanh cô thì liên tục thắc mắc: "Còn trẻ thế sao lại mắc ung thư".

 
Hóa trị làm Tiên suy nhược hơn.

Hóa trị làm Tiên suy nhược hơn.

Cả thế giới của Tiên như sụp đổ khi biết căn bệnh quái ác lại đến với mình. Cô oán trách số phận, thấy bất công khi cuộc sống không được bằng phẳng như bao người.

Từ một cô gái năng động, hay cười đùa Tiên như biến thành người khác khi hàng trăm lần tự nức nở, dằn vặt: "Tại sao lại là mình?", "Tại sao lại là ung thư?".

Tiên được chuyển tuyến lên Bệnh viện K. Ngày 1/7, cô trải qua ca phẫu thuật cắt nửa ngực trái. Sau 20 ngày chờ đợi vết mổ ổn định, Tiên được hóa trị lần đầu tiên. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Tiên vẫn không nghĩ mình kiệt sức đến vậy sau khi đưa hóa chất vào người.

 
Tiên đã bảo lưu kết quả học tập để tập trung trị bệnh.

Tiên đã bảo lưu kết quả học tập để tập trung trị bệnh.

Nói về lý do mắc bệnh, Tiên chỉ hối hận về lối sinh hoạt phản khoa học ngày trước của mình: "Ngày trước, mình nghĩ còn trẻ nên chủ quan, ít đi kiểm tra sức khỏe, ít tập thể dục. Đó là sơ suất quá lớn...

... Đến bây giờ, nhiều lúc mình vẫn cảm thấy bản thân khỏe lắm, nhưng tờ kết quả xét nghiệm, rằng tế bào bên trong cơ thể mình không thể kiểm soát được, thì không biết nói dối".

Để đủ sức chiến đấu với căn bệnh ung thư, từ tháng 8 vừa qua, Tiên bảo lưu kết quả học tập. Thay vì phải nhớ lịch học, lịch thi như ngày trước, thời gian biểu của cô giờ xoay quanh việc tập thể dục, uống thuốc, đi hóa trị.

Cả gia đình cùng Tiên chiến đấu với ung thư

Sau 15 ngày hóa trị đầu tiên, Tiên cảm nhận được những thay đổi đầu tiên - tóc rụng đầy bàn tay mỗi khi cô vuốt tóc, lông mày và lông mi dần biến mất, da sạm đi, móng tay thâm lại. Dù buồn nhưng Tiên hiểu rằng những hóa chất đó giúp tiêu diệt tế bào ung thư trong cơ thể mình.

Tiên vốn là người thích nuôi tóc dài, nên khi quyết định cắt đi mái tóc đen mà mình nâng niu, chăm chút bấy lâu nay, Tiên khóc nhiều. Nhưng đó là cách duy nhất giúp Tiên có thể đội được tóc giả, để ra đường trông mình không khác biệt với mọi người khi không có tóc.

Chia sẻ với Zing, Tiên kể: "Lần đi chơi ở Đà Nẵng, thời tiết rất nóng, mình lần đầu tiên tự tin bỏ tóc giả để tắm biển. Mọi người nhìn chằm chằm. Nhưng cũng bởi "bị" nhìn nhiều như thế, tâm lý mình dần không còn sợ. Mình không phải che đậy nữa".

 
Tiên thấy may mắn vì mình còn trẻ.

Tiên thấy may mắn vì mình còn trẻ.

Từ khi mắc ung thư, kinh tế gia đình dồn cả vào chiếc giường bệnh của Tiên. Cô gái trẻ vẫn nói vui cái giường bệnh là giường đắt đỏ nhất. Bị bệnh, Tiên cũng không thể tự lái xe, đi đâu cũng phải có người đưa đón. Bố mẹ và em trai cô cũng bớt đi sở thích riêng để cùng cô ăn nhiều đồ luộc, vì nó tốt cho người bệnh ung thư.

Hàng tuần, mỗi khi phải đưa con lên Hà Nội hóa trị, mẹ của Tiên đều xin nghỉ làm 1-2 hôm. Có lần hai mẹ con lên tàu hỏa rời Hải Phòng lúc 6h sáng, 9h đến bệnh viện truyền hóa chất luôn. Có lần thì mẹ con Tiên lại đi xe khách từ 5h sáng, hơn 6h tới viện làm xét nghiệm rồi nằm lên giường bệnh hóa trị.

"4 mũi hóa chất đỏ, 5 mũi hóa chất dầu", Tiên nhớ như in 9 lần hóa trị cô đều phải nằm nghỉ cả ngày vì mất sức. Nhưng cô vẫn thấy may mắn vì mình còn trẻ, nên mỗi lần hóa trị chỉ cần nghỉ ngơi 1-2 hôm là khỏe hơn, có thể giúp bố mẹ nấu cơm, làm việc nhà.

 
Tiên từng oán trách số phận, thấy bất công khi cuộc sống không được bằng phẳng như bao người.

Tiên từng oán trách số phận, thấy bất công khi cuộc sống không được bằng phẳng như bao người.

Để cải thiện sức khỏe của mình, mỗi ngày không phải hóa trị, Tiên thường thức dậy lúc 5h sáng để tập thể dục. Những món ăn chiên, rán khoái khẩu ngày trước cũng bị loại khỏi bữa ăn hàng ngày.

Tiên xin mẹ đi học đàn guitar để khuây khỏa tâm trí. Nhiều lúc, Tiên muốn đi học, muốn trở lại lớp gặp bạn bè để xua đi cái nỗi buồn khắc khoải trong lòng.

"Mình cho phép mình buồn, cho phép mình khóc nhưng không cho phép mình gục ngã. Bởi mình biết chỉ cần gục ngã, căn bệnh này sẽ chiến thắng", Tiên nói.

Nếu một ngày được khỏe lại, muốn tham gia festival âm nhạc

Tiên hay cười, ánh mắt lạc quan, không tránh né khi nói về căn bệnh mình đang mang trong người. Cô chỉ rơi nước mắt, bỏ dở câu nói khi nhắc đến bố mẹ và em trai kém 6 tuổi.

"Bố mẹ phải suy nghĩ nhiều, gương mặt trầm tư hơn khi gồng gánh căn bệnh với mình. Phải đi làm hàng ngày nhưng sáng nào bố mẹ cũng dậy từ 5h sáng tập thể dục với mình, đưa mình đi học đàn, đến ăn uống cũng chiều theo mình. Mình quá may mắn".

Từ khi biết chị ốm, em trai Tiên vốn tinh nghịch, hiếu động, thường khiến chị "tức điên lên" tuy không nói ra những lời động viên, nhưng bớt thời gian đi chơi để ở nhà bầu bạn cùng chị khi bố mẹ đi làm.

Cũng nhờ gia đình, bạn bè động viên, Tiên vừa đăng ký tham gia cuộc thi Beauty & Charm ở trường và lọt top 40. Và thật tình cờ, chủ đề năm nay là She is the difference (tạm dịch: Cô ấy là điều khác biệt). Tiên nói muốn truyền cảm hứng cho các bạn có ngoại hình khác biệt và ai đang bị ung thư có thêm dũng cảm chiến đấu với bệnh tật.

 
Tiên tham gia cuộc thi hoa khôi vì muốn truyền cảm hứng cho những người khác.

Tiên tham gia cuộc thi hoa khôi vì muốn truyền cảm hứng cho những người khác.

Khi được hỏi về điều muốn làm sau khi khỏe lại, Tiên hào hứng: "Nếu khỏe lại, mình sẽ tham dự một festival âm nhạc, sẽ ăn tất cả món mình thích, sẽ cùng đi chơi với gia đình..."

Trong suy nghĩ của cô gái 19 tuổi ấy, ung thư là chu trình di căn và tái phát, có thể đưa cô quay trở lại viện bất cứ lúc nào. Nhiều người điều trị cùng đợt với Tiên không may đã ra đi, Tiên cũng không biết những cuộc hóa trị có hiệu quả, có giúp mình khỏi bệnh được không. Nhưng cô gái trẻ luôn tin rằng tóc và lông mày rụng hết rồi sẽ mọc lại, vết sẹo trên người cô rồi cũng sẽ được chữa lành. Sợ hãi cũng không có ích gì. Điều duy nhất có ý nghĩa là kiên trì.

Kết

Hy vọng Thủy Tiên sẽ luôn lạc quan để chiến đấu với căn bệnh ung thư, và cũng mong rằng may mắn sẽ mỉm cười với Thủy Tiên giống như ý nghĩa của những đóa hoa mà mẹ cô rất thích.