Bộ phim gia đình Hàn Quốc kể câu chuyện giản dị nhưng xúc động về những mâu thuẫn thế hệ và căn bệnh mất trí nhớ tuổi già.

Điều ba mẹ không kể (Romang) là bộ phim đầu tay của đạo diễn Lee Chang Geun, có sự tham gia của Lee Soon Jae - "ông nội quốc dân" đã quen mặt với khán giả qua các phim như High Kick!, Coffee House...

Câu chuyện phim xoay quanh cuộc sống đời thường của cặp vợ chồng già đã trải qua 45 năm chung sống. Cho Nam Bong (Lee Soon Jae) - một ông già cố chấp, gia trưởng điển hình - gắn bó với nghiệp lái taxi từ khi còn trẻ. Vợ ông, Mae Ja (Jung Young Sook) là một phụ nữ luôn hết lòng vì chồng con. Họ sống cùng gia đình người con trai độc nhất và cô cháu gái xinh xắn.

Bỗng một ngày, những biểu hiện của căn bệnh mất trí nhớ tuổi già bắt đầu xuất hiện, thay vì mỉm cười và làm việc nhà như thường nhật, bà Mae Ja gọi tên người con đã mất từ lâu, quay cuồng và hoảng loạn với những đau khổ dằn vặt từ quá khứ. Ông Nam Bong quyết định gửi "bà vợ mất trí" của mình vào trại dưỡng lão để "rảnh tay" làm việc.

Dù bên nhau cả cuộc đời, ông lão Nam Bong chẳng mấy khi bày tỏ tình yêu dành cho vợ, tất cả những gì ông thể hiện ra chỉ là các yêu cầu cộc lốc hay sự cáu gắt vì chuyện không theo ý mình. Chỉ tới khi không còn bà Mae Ja ở bên mỗi ngày, ông mới chợt nhận ra vợ là người quan trọng như thế nào với cuộc đời mình. Ông Nam Bong đón vợ từ trại dưỡng lão về nhà, và từ đó bà Mae Ja là ưu tiên số một của ông. Không lâu sau, chứng mất trí nhớ tuổi già cũng "lây" qua cho ông Nam Bong. Không muốn làm ảnh hưởng đến các con, ông bà giấu tình trạng bệnh, tỏ ra có thể tự chăm sóc nhau được, để con trai và con dâu dọn ra ngoài sống.

Điều ba mẹ không kể chỉ xoay quanh những sinh hoạt thường nhật của cặp vợ chồng già, những hiểu lầm trong các mối quan hệ. Nhưng từ đó, bộ phim mang tới cho khán giả nhiều cảm xúc quen thuộc khi nhìn thấy chính mình và người thân ở trong hoàn cảnh giống vậy.

Đó là lời trách móc của người con trai: "Mẹ bị bệnh rồi, ba mới thấy hối hận phải không?", hay câu bông đùa của bà Mae Ja khi lần đầu tiên trong đời được người chồng cố chấp và gia trưởng giúp việc giặt giũ phơi phóng: "Biết vậy tôi nên bệnh từ lâu rồi mới phải!", hay khi người bạn nói rằng nên bỏ đi chiếc taxi đã quá cũ, ông Nam Bong trả lời: "Nếu nó cũ và hư, chỉ cần thay những phần đã cũ, phần bị hư thì nên sửa lại, sửa đến khi nào được thì thôi!".

Quá mải mê và quay cuồng với cuộc mưu sinh, chỉ đến gần cuối đời, người ta mới dừng lại để ngẫm về câu hỏi: "Ước mơ của anh là gì vậy?". Liệu rằng những ước mơ tưởng chừng giản đơn, có thể thực hiện cùng người thân yêu của mình được nữa không?

Trong Điều ba mẹ không kể, mỗi thành viên của gia đình ai cũng có nỗi khổ riêng, không ai hoàn toàn đúng, cũng không ai hoàn toàn sai. Hoàn cảnh khó khăn khiến họ đổ lỗi cho nhau và oán giận nhau.

Ông Nam Bong mải kiếm tiền nuôi cả gia đình mà quên mất việc phải quan tâm đến vợ con. Cậu con trai Jin Soo (Jo Han Chul) vì không muốn đi vào "vết xe đổ" của bố mà không tập trung làm ăn, chỉ biết tận hưởng niềm vui riêng. Bà Mae Ja không được học hành nhiều, cả đời tận tâm chăm sóc chồng con mà không đòi hỏi gì cho mình.

Chỉ đến khi bệnh tật ập đến với hai vợ chồng già, ông Nam Bong mới lần đầu tiên quan tâm đến người bạn đời. Ông đã nhận ra lỗi lầm và thay đổi. Những giờ phút cuối cùng của Mae Ja thật hạnh phúc khi bà được chồng chăm sóc.

Người con trai Jin Soo và cô con dâu Jung Hee (Bae Hae Sun) cũng hối hận khi trót xa rời cha mẹ mà không biết rằng hai người đều đang bệnh. Cảnh Jin Soo khóc nức nở gọi điện nhờ cảnh sát tìm cha mẹ mình là một trong những phân cảnh khiến người xem day dứt nhất.

Là một bộ phim Hàn Quốc không có "trai xinh gái đẹp" hay câu chuyện kịch tính giật gân, Điều ba mẹ không kể chỉ là câu chuyện giản dị về một gia đình có ba thế hệ cùng chung sống. Thế nhưng những chi tiết gần gũi trong phim lại khiến khán giả không kìm được nước mắt.

Khán giả đồng cảm với câu chuyện của Điều ba mẹ không kể, nhận ra chính mình trong những mâu thuẫn, hờn giận giữa cha mẹ, vợ chồng và con cái trên phim, nhưng sau tất cả là cảm giác xót xa trào dâng khi nghĩ đến ngày cha mẹ lìa xa cõi đời. Bộ phim mang đến thông điệp: Gia đình là nơi tất cả có thể quay về, hãy tha thứ cho nhau, và đối xử tốt với nhau khi còn có thể.